Hay là mình đừng thương người ta nữa
tháng Mười Hai cũng gõ cửa còn gì
nếu hiểu mình người ta không như thế
họ đã không thương thì tóm lại không thương!

Có những trông chờ chỉ là vết soi gương
ta tự thấy mình rồi dường suy diễn cả
tóm lại với người, ta mãi là kẻ lạ
họ đã không thương, rốt cuộc vẫn không thương…

Dẫu ta ngu ngơ đi đến hết con đường
mong người đó đến níu tay mình đứng lại
nhưng điều mình tin chỉ là điều xa mãi
tóm lại không thương, đến chết vẫn không thương

Đâu ai buộc được lòng người bằng một chút vấn vương
đâu như cốc nước muốn bỏ đường là ngọt
dẫu tình yêu mình không là điều hời hợt
với họ, không thương, thì cứ mãi không thương!

Hay là mình thôi,
đừng hi vọng nữa
bao nhiêu người qua còn đứng lại đợi mình
muốn thôi ảo tưởng giữ chân tình thành thật
nhưng là bởi lòng mình đâu thương họ,
không thương!

large (12)

Advertisements

Ngày xưa nghĩ rằng chỉ có tình yêu trên phim ảnh hay trong truyện mới đẹp tựa cảnh tiên.

Bây giờ trai qua được một chút cuộc sống, nhận ra tình yêu thật giữa người với người – khi bên nhau cũng như lúc chia tay – còn vô vàn mê hoặc và ngọt ngào lưu luyến mãi – hơn tất cả những bản tình ca ngọt ngào đã từng nghe, từng xem suốt thời trẻ.

Không bộ phim nào đẹp bằng người đàn ông ấy!

Chào em!

Chị viết những dòng này khi đã nửa đêm. Anh ấy thì đang đi cùng em ở một nơi nào, hay đâu đó bên bạn bè, chị cũng không rõ lắm. Chị cảm giác buồn và giường của chị trống. Chị không trách ai, chị vốn dĩ vẫn hay buồn như vậy khi có một mình mà.

Chị không đẹp và mới mẻ được như em. Em biết rõ điều đó phải không, rằng người đẹp thì ít hơn người bình thường, chị chỉ là một người bình thường trong rất nhiều người đẹp. Chị lại chẳng phải điều gì đó mới mẻ mà anh ấy cần cưa cẩm, cần tán tỉnh để thấy mình vẫn đầy thực lực chinh chiến. Đàn ông thì lại chẳng cưỡng nổi trước cái đẹp mà lại mới mẻ bao giờ. Khi anh ấy nhìn em, chị biết là anh ấy chẳng thể nào cưỡng lại được sự trăng hoa ấy. Chị mừng vì anh ấy biết cảm nhận vẻ đẹp này, sự mới mẻ này, tủi thân vì mình không đẹp – và mình không mới. Có lúc thậm chí chị đã khóc khi chỉ có một mình, chị cứ nghĩ mãi sao ông trời bất công vì lý do gì lại không cho mình được đẹp. Để cho người mình muốn họ nhìn mình, họ lại cứ đi nhìn người khác đẹp hơn mình như thế? Chắc em không biết, khoảng thời gian mà chị và anh ấy có cùng nhau, Điều gì ban đầu thì cũng là mới mẻ và đẹp đẽ. Tất nhiên, có thể trong anh ấy điều đó đã đổi thay – chẳng trách được!

Rồi chị chợt nghĩ, có lẽ, chị chẳng thuộc về ai, chẳng là một cái gì để cho ai đó có thể thuộc về chị. Nên chị lặng thinh đành thôi em ạ.

Người đã phản bội chị một lần thì sẽ phản bội chị cả đời. Cho dù chị có tha thứ thì rồi người ta cũng sẽ lại đi ra mà phản bội.

Coi như số chị đen đủi, kém may mắn rồi phải không em? Tính tình chị không điêu toa, ngoa ngoắt, chị không muốn chọc mắt, vặt da, cạo lông cái đứa mà làm người chị yêu không còn thương chị nhiều như trước nữa. Không giữ được thì không nên đổ thừa là do bị người ta cướp, em nhỉ?

Em không cần làm những việc thấp kém, như dành giựt và chiếm đoạt hay cướp đi, thì anh ấy vẫn rất dễ dàng nhìn về phía em như thế.

Chị biết là chị không đẹp mà, nên chị nhường anh ấy lại cho em.

Buổi đêm, anh ấy hay buồn lắm đấy. Là con trai nhưng không phải ai cũng mạnh mẽ đâu. Những lúc anh ấy cô đơn như thế, em hãy cố gắng dành chút thời gian của một người con gái đẹp mà tâm sự và lắng nghe anh ấy nhé!

Anh ấy rất thích nịnh, rất thích được khen. Em có thể khen và có thể nịnh, nhưng đừng khen nhiều và nịnh nhiều, cũng nên chiều, nhưng đừng chiều anh ấy quá, anh ấy sẽ hư mất.

Anh ấy không biết cách chăm sóc người khác, không thể thể hiện được cảm xúc hay tình cảm của bản thân một cách dứt khoát bao giờ. Thế nên em đừng buồn nếu như anh ấy có thờ ơ, trông như vậy mà không hoàn toàn như vậy. Có thể lúc ấy, anh ấy rất quan tâm đến em nhưng không biết diễn tả thế nào cho em hiểu, nên anh ấy im lặng đấy!

Anh ấy hay chơi game, thức khuya, ngủ trễ và dậy muộn. Em nên để ý thời gian học, đi làm của anh ấy, và giúp anh ấy sắp xếp chúng thật hợp lý, nếu không thì anh ấy sẽ rất mệt đấy.

Anh ấy rất quý trọng bạn bè, em cũng nên tôn trọng và làm quen với bạn bè của anh ấy. Nếu anh ấy có vì bạn mà quên em, em cũng không nên ghen và đừng nên trách móc. Đàn ông mà em, bạn bè quan trọng.

Anh ấy hay làm bố mẹ lo lắng bởi những thói quen bừa bãi và sự cẩu thả chẳng giống ai. Bố mẹ anh ấy cũng đã già rồi, em nên nhắc nhở nhẹ nhàng thôi, để anh ấy biết quan tâm và thương các cụ.

Yêu anh ấy, em phải biết thông cảm cho anh ấy, lắng nghe và chia sẻ khi anh ấy cần. Yêu anh ấy, em không nhất thiết lúc nào cũng phải gần kề bên anh ấy, nhưng đừng quá xa anh ấy. Anh ấy sợ cô đơn, khi không thấy em, anh ấy sẽ cuống cuồng lên mất.

Em cũng hãy đừng như chị, phải luôn luôn mới mẻ và đẹp đẽ. Và quan trọng nhất là đừng yêu anh ấy nhiều quá, đừng chiều chuộng anh ấy như chị đã từng, đừng một mình tự làm mọi việc, đừng lo toan hết phần để anh ấy mải mê chơi bời mà lỡ nhìn ngó đến người khác. 

Giờ đây, chị nhường anh ấy cho em, cô gái đẹp ạ. Chị chẳng bao giờ có thể đẹp như em, cho dù chị có chỉnh sửa gì đi chăng nữa. Chị chỉ có thể, dành những thứ tốt đẹp nhất cho người mà mình thương yêu. Em hãy thương yêu thứ mà chị muốn thương yêu nhưng không thể, thay chị và giúp chị nhé em.

-st-

Ngày cuối cùng trong căn phòng cũ

Thế là một giấc mơ đã kết thúc! Nhanh chóng và gọn lẹ!

Anh ấy đã rời khỏi tôi nhanh đến mức, giờ phút này đây, thâm tâm tôi còn hoang mang lục lọi nhưng góc khuất kỷ niệm.

Và, em không tìm ra lý do cho ngày ta tan vỡ?!!!

Tôi không chịu nổi căn nhà đó, ngay cả những lúc chập chờn say, bóng dáng anh cũng cứ ẩn hiện đâu đó. Tâm trí tôi như phát điên lên vậy, thậm chí có lúc tôi đã nghĩ đến chuyện hủy hoại mình, để nỗi đau này đè lên nỗi đau kia. Để nỗi đau thể xác đè lên tâm hồn, có khi như vậy, lại dễ chịu hơn chăng?

Lần đầu tiên trong đời hiểu thế nào là sự quyến rũ của dòng nước xoay dưới sông, thì ra khi ta buồn, dòng xoáy đó tưởng như quyến rũ hơn bao giờ hết!

Anh nhắn tin cho tôi nhắc đừng làm điều gì dại dột. Tôi chỉ cười nhạt, tắt máy và nghĩ, em không chết đâu!

Có buồn chán, đau thương, có đến tận cùng mất mát, cha mẹ sinh ra không phải để tôi chết đi vì một người đã chẳng còn gì với mình. Điều đó thật vô nghĩa.

Vào ngày cuối cùng khi chuẩn bị thu dọn đồ đạc và rời xa căn nhà đó, tôi lần đầu tiên mở cửa phòng ngủ sau nhiều ngày đóng kín. Trong đó như là nơi tôi cất giữ những ký ức ngọt ngào về anh. Tôi nằm lên đêm, gối đầu lên gối, tưởng tưởng lại cảnh anh nằm đó, anh cười đó, anh liến thoắng về một chuyện nào đó, cách anh nhõng nhẽo đòi ăn mỗi khi đói bụng… Rồi tôi chợt nghĩ, nếu giờ đây, tôi nằm đây và chết đi ấy, liệu có ai sẽ biết, có ai sẽ tới, ở thành phố này tôi một mình. Ai sẽ đưa tôi đi chết?

Tôi phải đi khỏi đó, tôi không thể để mình chết chìm trong kỷ niệm được!

Thành phố như được dệt nên bởi những gam màu hoang hoải của ký ức cũ. Con người ta cứ lao đi, tìm kiếm những điều phi lý gì đó không rõ nữa. Tôi như bật khỏi vòng xoáy quên lãng đó, cứ cầm dao đâm tim mình mãi. Đau đớn chuyển thành hồ nghi. Ước vọng trở thành nỗi thất vọng. Người yêu bỗng trở thành người dưng! 

Trong mắt em chất chứa những gì
Anh biết cả, dù em không nói
Những lúc nắm tay em, thật chỉ muốn hỏi
Nhưng sợ chạm vào, lại đau nhói lòng em …

Anh biết cạnh anh, em thật vẫn chưa quen
Vẫn buông tiếng thở dài khi bên anh mỗi tối
Vẫn giấu anh những giọt nước mắt rơi nóng hổi
Tuổi trẻ nông nổi, em đánh đổi nhiều lắm, phải không ?

Anh biết cuộc sống này vốn chẳng phải màu hồng
Và chuyện tình yêu cũng chẳng bước ra từ cổ tích
Nhưng em à, nếu đã nắm tay nhau, thì xin hãy cùng đến đích
Qúa khứ qua rồi, sao em chẳng để lại một bên ?

Anh biết em có nhiều chuyện chẳng thể nào quên
Như máu thịt của đời mình, đã hằn sâu trên khóe mắt
Như những vết thương, khi trở trời lại run rẩy vì đau thắt
Như suốt đêm dài, em lại quay quắt với những giấc mơ …

Anh biết em sẽ cảm thấy mình lạc bước bơ vơ
Không nơi để về, và không người để chờ đợi
Ngước mắt nhìn quanh mà chỉ thấy một miền xa diệu vợi
Đi suốt một đời mà chẳng tìm nổi một khoảng trời riêng

Anh biết em sẽ chỉ muốn trốn vào một góc nào đó bình yên
Ngồi ôm gối một mình, và ngon lành bật khóc
Năm tháng rộng dài, mà trước mắt là bao nhiêu khó nhọc
Anh biết, đằng sau em vẫn chỉ là một cô gái học cách kiên cường …

Vì cô gái ấy đã có một quãng đời với quá nhiều tổn thương
Con đường tình yêu, hẳn sẽ không bình thường mà khó khăn nhiều lắm
Nhưng em à, đi qua những ngày mưa mới biết yêu thêm những ngày nắng
Có sự lớn lên nào mà thiếu vắng những nỗi đau ?

Người yêu à, chỉ cần bên anh, rồi mọi chuyện sẽ qua mau
Chỉ cần tin anh, tin mình là của nhau, em nhé !
Chỉ cần chờ anh, cho anh vững tâm và mạnh mẽ 
Tình yêu mà, sẽ chẳng cần quá nhiều lý lẽ đâu em 

Rồi thời gian qua đi, em hãy cứ chờ xem 
Sẽ là một ngôi nhà, một người đàn ông, và nhiều hơn thế 
Để rồi sau này, trong mỗi câu chuyện kể 
Anh sẽ nói với lũ trẻ rằng :” Không gì là không thể vượt qua … ” 

Ừ, là ngàn tình yêu, là ngàn nỗi nhớ, gửi cho một người ở phương xa … !

[ Viết cho Em – Nhâm Việt Hùng ]

Bạn có nghĩ rằng chúng ta nên viết, dù điều chúng ta viết có thể làm tổn thương người khác, và ngay chính bản thân mình!

Những ngày này trôi qua thật chậm chạp, và khó khăn. Công việc chồng chất và không thể làm được gì. Tôi không thể tập trung được, dù chỉ để đếm những con số. Nhịp tim nhanh làm cho việc thở trở nên nặng nhọc, tâm trạng hồi hộp, đôi khi chân tay cũng run lên, không đứng được mà phải ngồi.

Sức khỏe ngày một trở nên yếu ớt. Sợ bệnh viện nên chẳng dám đi khám. Không thể tập gym được vì tim đang yếu hơn bình thường.

Phải chăng tình cảm là một điều quá khó khăn nắm bắt. ai cũng đi quanh quẩn để kiếm tìm những gì đã cũ, xa xôi. Tôi lục lọi lại về những người đã từng ở bên tôi. Tất cả đều là người tốt. Và tất cả đều ra đi theo cùng một cách.

Họ là người tốt, vậy tôi có lẽ xấu xa tệ hại đến vậy sao?

Vì lý do gì mà mãi chưa thể hạnh phúc với yên ổn bình dị?!

Thứ tôi muốn không nhiều. Một góc vườn xanh. Một căn bếp an lành. Một người đàn ông cho tôi một cái ôm thật chặt từ phía sau mỗi khi anh ấy trở về nhà. Những đứa trẻ quây quần bên bữa tối ấm áp.

Một ngày dài kết thúc, bên ban công nhỏ, trời đổ mưa, những bản nhạc không lời, những trang sách mở ra, cuốn nhật ký thơm mùi oải hương, một tách trà nóng, đôi khi là cà phê đắng. Ngày cứ thế trôi.

Nhắm mắt – thế giới chỉ xoay quanh như thế, nhưng là hạnh phúc giản đơn và đủ đầy…

Someday…

large (99)Higdlands Hàm Cá Mập.

Một địa điểm yêu thích để ngồi làm việc của tôi. Lúc nào cũng là cái bàn 2 ghế salon màu đỏ cạnh cửa sổ.

Gọi đồ uống, mở laptop, đeo headphone và bắt đầu thưởng thức thế giới của riêng mình với âm nhạc và những word, excel, access dự án…

Thỉnh thoảng, tôi co chân lên ghế, đưa mắt quan sát thế giới xung quanh. Xem họ hẹn hò, xem họ hờn dỗi, xem họ tụ tập cười nói.

Từ cái cửa sổ chỗ tôi ngồi, bên ngoài còn 1 cái hành lang khá rộng cho những hàng ghế ngồi ngoài trời, rất gần với phố xá.

Hôm nay, có một cô bé, trẻ lắm, chắc vậy. Tóc dài, sooc ngắn, cứ sụp sụp cái mũ lưỡi trai màu đỏ rực. Ngồi một mình ở cái bàn đôi, quay hẳn ghế ra phía đường phố, cứ thế ngắm và thả hồn đi đâu đó, chẳng rõ. Tôi vẫn đeo headphone và ngồi ngắm cô bé một lúc rất lâu.

Lục tìm đâu đó trong những năm tháng tuổi trẻ của mình, cũng đã có lúc thẫn thờ đi dọc bờ sông Matxcova mà lòng chẳng nghĩ chút gì. Chỉ đơn giản là đi, cứ thế đi, cố tìm ra lý do để thấy cuộc sống vẫn tươi đẹp như nó vốn dĩ, và rằng những vấp váp nhỏ chẳng thấm tháp gì so với tương lai mà ta có thể nắm giữ, trở thành. Và rằng, tất cả phụ nữ đều xinh đẹp và đáng yêu, đáng được trân trọng bởi một người đàn ông.

Trong headphone của tôi, ai đó đang hát…

“Đừng buồn nhé em hỡi cuộc tình nào không luôn xót xa

Một lần đã tan vỡ, để lại từng vết thương ôi sao thiết tha

Từng chiều xuống anh vẫn ngóng chờ tình yêu sao đã phôi pha

Phút cuối tiễn đưa cảnh sao lưa thưa

Đừng sầu nhé em hỡi kỷ niệm là cơn mơ cuốn đau

Từng giọng hát xa vắng nhạt nhòa tình đã trao sao luôn khát khao

Từng giọt nắng trôi hững hờ gọi nhau trên lối đi xưa

Nhớ nhé em giây phút mặn nồng…”

Sao em ngồi một mình, cô gái trẻ?!

Đến một thời gian sau này, em sẽ nhận ra rằng, đàn ông ai cũng như vậy thôi. Hạnh phúc có chăng chỉ là một sự dối trá kéo dài hay rút ngắn. Tình yêu chỉ là một điều rất nhỏ trong cuộc sống này. Phải rồi, một lúc nào đó! Em sẽ thấy rằng người ta có thể sống với nhau mà không cần tình yêu, con cái của họ vẫn lớn và trưởng thành, bữa cơm của họ vẫn đông đủ thành viên, họ vẫn nằm chung giường, đắp chung chăn và lo cho nhau nhiều thứ vụn văt… nhưng giữa họ không phải là thứ tình yêu – như em đang nghĩ.

Rồi khi em hiểu và chấp nhận, e có thể thoải mái mà một mình. Không cần nhìn vào khoảng không mênh mông như thế nữa.

Có thể thoải mái mặt mộc, dép tông, áo phông quần sooc như c bây giờ.

Đó là giả định – nếu em đang ngồi đó vì tình yêu, cô bé ạ!

Khi thành phố này chẳng còn thuộc về em

htjThành phố này chẳng thuộc về em

Những con đường không tên, những hàng cây không tuổi

Những mùa mưa, cây thay màu áo mới

Rét cuối mùa, vai em gầy, run run…

Em đã từng yêu thành phố của anh

Yêu những góc phố chỉ đêm về yên ả

Yêu hoa sữa rơi  khi mùa thu đổ lá

Yêu tiếng kẻng khua, xe rác cuối chiều.

Em đến đây và gặp gỡ đã nhiều

Ngỡ đã yêu như quê hương thứ nhất

Ngỡ sẽ thuộc về như em từng mong ước

Ngỡ bao điều, trong đó có anh.

Thành phố này, vẫn chẳng thuộc về em

Em chẳng thích đâu những cơn giông cuối vụ

Chẳng yêu được đâu hoa sữa thơm đến thế

Thao thức hoài như chỉ nhói lòng hơn.

Em lại về vụng dại giống như em

Tiếng cười nói vẫn mang âm vực cũ

Trả trăng về trời, trả mây về gió

Trả anh về với thành phố của anh.

Chẳng thuộc về và em lại bình an

Sống với mình và bớt đi mơ mộng

Lo toan nhiều, cớ sao còn trông ngóng

Những điều hão huyền, có đến được đâu?

Sẽ còn gì để nhớ trong nhau

Khi thành phố này chẳng thuộc về em nữa?

Vậy là mình hết yêu
Đơn giản như kiểu hoàng hôn tắt nắng để đuổi chiều
Nấn ná chi nhiều cũng chẳng níu được Mặt trời ở lại
Chi bằng bớt khờ dại
Tự tay mình thắp lửa để tránh đêm

Hai chữ “đã-từng”, bao giờ nhắc lại cũng buồn thêm
Đã từng tin yêu, đã từng thiết tưởng
chẳng thể sống đời thiếu được người thương
Đã từng đan tay, đã từng ấm áp
Để giờ ngơ ngác đã-từng-của-nhau?

Chỉ muốn trở lại, để hỏi người duy nhất: Tại sao?
Tại sao lại là ta mà không là ai khác?
Tại sao trong cuộc đời vốn nhiều sự lỡ tay mất mát
Người lại chọn ta để bỏ đi?

Tại sao biết tình yêu này không còn xứng đáng vẫn cố chấp làm chi?
vẫn cố trấn an bằng những lý lẽ chẳng chút hoài nghi nhất
rằng hẳn người có điều chi vướng bận…
Nên cứ biện minh lỗi lầm
Cho người lỗi đạo thâm trầm dời chân.

Rồi sẽ đến ngày cổ tích không còn nữa ông bụt bà tiên,
mà chỉ kể về những kẻ phàm trần
hẹn thề với nhau đến cùng trời cuối đất
Câu chuyện “ngày xửa ngày xưa” được thay thế bằng những điều tưởng chừng rất thật
“ngày nảy ngày này, có hai bàn tay hứa không rời dù bên trời nổi bão giông”

Ôi, chuyện viển vông
Vậy mà bao kẻ lớn đầu vẫn thích được nghe kể
Đến khi hết yêu rồi mới thấm thía
“Đời đời kiếp kiếp” chẳng qua là ảo tưởng nhiêu khê

“Vậy là mình hết yêu…”
Truyện-cổ-ngày-nay sẽ bắt đầu như thế…